TÌNH RỘNG QUÁ, ĐỜI KHÔNG BIÊN GIỚI NỮA…!!!

TÌNH TỰ

Tác Giả: Huy Cận.

Sáng hôm nay hồn em như tủ áo

ý trong veo là lượt xếp từng đôi.

áo đẹp chưa anh! Hoa thắm thêu đời

áo mơ ước anh bận giùm chiếc nhé.

Vàng rạng cùng xanh, hồng cười với tía,

Xin mời anh chọn hình sắc yêu đương.

Hồn em đây đủ muôn ánh nghê thường,

Anh hãy bận hồn em màu sáng chói.

Anh có biết hôm nay là ngày hội.

của lòng ta. Em trần thiết, trang hoàng.

Anh đã về; em nghe dưới chân vang

Hoa lá nở với chuông rền giọng thắm

Thủa chờ đợi, ôi, thời gian rét lắm.

Đời tàn rơi cùng sao rụng cảnh canh thâu;

Và trăng lu xế nửa mái tình sầu,

Gió than thở biết mấy lời van vỉ?

Lòng em nhớ lòng anh từ vạn kỉ.

Gặp hôm nay nhưng hẹn đã ngàn xưa

Yêu giữa đời mà hồn ở trong mơ

TÌNH RỘNG QUÁ, ĐỜI KHÔNG BIÊN GIỚI NỮA.

Đây cửa mộng lòng em, anh hãy mở

Màu thanh thiên rời rợi, gió long lanh:

Hồn nhớ thương em dệt áo dâng anh.

            Trong bài thơ trên, có một câu mà tôi lấy làm status trên YM! hay blog cho mình từ rất lâu mà chưa đổi: "TÌNH RỘNG QUÁ, ĐỜI KHÔNG BIÊN GIỚI NỮA". Một câu thơ thật giản dị, mà dường như chứa đựng cả hồn thơ, tình thơ của chàng trai trẻ Huy Cận. Câu thơ ấy đã gợi cho tôi thật nhiều cảm xúc, thật nhiều suy tư về tình yêu, tình người, về thân phận con người, về cuộc sống… 

           Thực ra, cũng không tình cờ mà tôi chọn câu thơ đó. Là vì vài năm trươc, tôi cũng quan tâm tìm hiểu và đọc một số sách về văn hóa, tư tưởng. Trong một cuốn sách được coi như viên đá đỉnh vòm của triết học Kant – "phê phán năng lực phán đoán", dịch giả Bùi Văn Nam Sơn đã lấy câu đó, cùng với câu "cuộc đời ta là vô tận; tầm nhìn của ta là không biên giới" của L.Wittgenstien làm lời mở đầu, giới thiệu về cuốn sách và bản dịch của ông. Điều đó đã làm tôi rất xúc động. Và càng về sau này, càng ngẫm nghĩ về câu ấy tôi càng thấy ra nhiều cái hay, cái đẹp cũng như ý nghĩa nhân văn của nó.!

           Tôi tin rằng, khi tình – tình người thăng hoa. Con người sẽ thực sự tự do; thực sự hiệp thông với nhau, với vạn vật trong vũ trụ, với quá khứ, hiện tại và tương lai để tạo nên những mối liên hệ hữu cơ mà cùng giao hội ở "tại và hiện". Lúc đó, cuộc sống sẽ không còn giới hạn nào nữa…!!!

                                                Hà Nội – Ngày 17 – 5 – 2010.

                                                         Trịnh Anh Duẩn

Trả lời

Điền thông tin vào ô dưới đây hoặc nhấn vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Google photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

Connecting to %s